Top 4 # Kinh Nghiệm Săn Học Bổng Fulbright Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Phusongyeuthuong.org

Kinh Nghiệm Săn Học Bổng Trợ Giảng Fulbright

Bạn đã từng nghe đến học bổng Fulbright danh giá của chính phủ Hoa Kỳ? Bạn muốn được theo chân sinh viên Việt Nam hiện đang du học Mỹ để tìm hiểu rõ hơn về cuộc sống học tập và làm việc trong môi trường giáo dục đại học xứ sở cờ hoa? Bạn mong tiếp thêm động lực để tiếp tục dự án của riêng mình qua cảm hứng mà những dự án lý thú khác mang lại? Bài phỏng vấn này của USIS Education sẽ mang lại cho bạn tất cả những điều đó.

Chào Quy, bạn có thể giới thiệu một chút về bản thân mình?

Hiện tại mình đang tiếp tục một dự án cùng với các em sinh viên tại Việt Nam, có tên gọi “Learn Vietnamese with ỐI GIỜI ƠI” (Học tiếng Việt với ỐI GIỜI ƠI”). Cái tên dí dỏm đó phần nào đã hé lộ được sự thú vị của các hoạt động trao đổi văn hóa, ngôn ngữ giữa các bạn Việt Nam và bạn bè quốc tế. Dự án kết nối người Việt Nam và du khách nước ngoài trao đổi văn hóa qua câu lạc bộ nói tiếng Việt, các sự kiện giao lưu kết nối hàng tháng và các phương pháp tiếp cận mới trong việc dạy tiếng Việt.

Điều gì truyền cảm hứng cho bạn để ứng tuyển chương trình này?

Vì đã đi nhiều, trải nghiệm ở nhiều quốc gia, cũng đã từng đến Mỹ, mình cảm thấy muốn sẻ chia văn hóa ngôn ngữ nước mình nhiều hơn nữa. Mình rất yêu tiếng Việt và càng dạy lại càng thấy yêu hơn và mình mong có thể truyền phần nào tình yêu ấy đến bạn bè quốc tế.

Ban đã chuẩn bị những gì (hoạt động, học tập, tinh thần) để ứng tuyển thành công?

Bạn có thể chia sẻ thêm về những hoạt động dành cho sinh viên quốc tế theo học chương trình này?

Có rất nhiều hoạt động cho học giả tham gia chương trình. Về mặt học thuật, có rất nhiều hội thảo hàng tuần về các kỹ năng, phương pháp giảng dạy mới, các buổi sẻ chia ý tưởng giảng dạy của chính các học giả cho nhau.

Về khía cạnh văn hóa, rất nhiều chương trình hay do một số trung tâm trong trường tổ chức như I-SPEAK, CELTA, đã đưa các học giả đến nhiều những ngôi trường, trung tâm của bang để sẻ chia về văn hóa và ngôn ngữ nước mình. Mình đã gặp các học sinh tiểu học, hội phụ nữ hay hội hưu trí để nói về Việt Nam và những thay đổi của đất nước mình. Ngoài ra còn có các hoạt động Homestay hay kết nối bạn bè Mỹ nữa – qua đó mình cũng hiểu thêm về văn hóa và con người nước Mỹ.

Về các hoạt động xã hội – ngoại khóa, có rất nhiều câu lạc bộ, sự kiện để tham gia hàng tuần. Trường MSU có hơn 900 Câu Lạc Bộ và Tổ Chức – một con số mà mình rất sốc khi lần đầu nghe thấy. Bất kể một sở thích, đam mê nào cũng đều có thể tìm thấy trong các CLB ấy. Mình tham gia nhảy, vẽ và CLB nói tiếng Pháp.

Một ngày điển hình của bạn ở Mỹ diễn ra như thế nào?

Một ngày của mình bắt đầu từ 7h sáng, lên kế hoạch cho một ngày với 3 hoạt động song hành: Đến lớp đi học, thiết kế và giảng dạy cho sinh viên (có hôm thì trực tuyến, có hôm thì trực tiếp qua các khung giờ nói tiếng Việt), sau đó là tham gia các hoạt động sẻ chia văn hóa. Vui một cái là học bổng có bao gồm cả ăn uống thoải mái trong các căng tin của trường nên các học giả khác và mình luôn dành thời gian đó gặp gỡ, ăn uống và sẻ chia cùng nhau. Buổi tối thường là thời gian cho hoạt động của các câu lạc bộ hoặc là chị sẽ đọc sách và vẽ. Có hôm mình sẽ đi găp gỡ gia đình homestay, có hôm thì đi gặp gỡ bạn bè Mỹ. Nói chung ngày nào mình cũng hòa vào vô vàn hoạt động. Mặc dù đôi lúc có cảm thấy mệt nhưng được làm những gì mình thích và đam mê là điều ý nghĩa nhất với mình.

Chương trình đã ảnh hưởng và thay đổi tới bạn như thế nào?

Đây không phải là lần đầu tiên mình đến Mỹ nhưng chương trình lần này đã mang tới những trải nghiệm hoàn toàn mới với mình, giúp mình trưởng thành hơn ở khía cạnh là một giáo viên. Trước hết là những phương pháp giảng dạy và những trải nghiệm trong quá trình du học Mỹ đã hình thành thêm nhiều kỹ năng sư phạm cho mình. Việc áp dụng những cách tiếp cận mới giúp mình tự tin hơn khi về nước, và mình rất mong muốn được chia sẻ nhiều hơn tới mọi người.

Thứ hai là mình đã lạc quan và yêu bản thân hơn rất nhiều. Ở đây mình đã dành nhiều thời gian cho bản thân hơn, khám phá những đam mê, sở thích của bản thân và biết tận hưởng niềm vui mỗi ngày. Không hẳn vì môi trường không áp lực hay thời gian rảnh nhưng học cách để sắp xếp thời gian, biết ưu tiên công việc gì và chăm sóc bản thân sẽ quyết định tới cảm xúc của bản thân nhiều. Mình rất vui vì quãng thời gian qua mình đã nhận ra điều đó ở trên đất Mỹ.

Bạn có kỉ niệm đáng nhớ, truyền cảm hứng nào ở trường muốn chia sẻ với các bạn trẻ?

Có lẽ câu chuyện đưa hình ảnh nhỏ bé của Việt Nam ra thế giới luôn là điều mang lại nhiều cảm xúc cho chị ở nơi nước bạn. Mình được mời đến thuyết trình tai nhiều trường học, trung tâm, tổ chức của Mỹ và có lẽ khi nghe tên một cô gái Việt Nam đến chia sẻ, điều đầu tiên không ít người trong số họ nghĩ đến là hai từ “Chiến tranh”.

Một kỷ niệm vui khác đó là ở bên này, các sinh viên Mỹ bảo mình rất giống Chi Pu (vì mình cho học sinh nghe tiếng Việt qua một số bộ phim có Chi Pu). Họ còn chụp video, rồi chụp phút lại cho mình xem. Kỷ niệm có thể nghe thì buồn cười đó lại làm mình thấy thật xúc động vì các bạn ấy hầu hết chưa gặp người Việt ở đây mấy, thấy ai cũng giống ai, nhưng vẫn rất chăm chỉ học hỏi tiếng Việt. Mình lại có thêm nhiều động lực dạy và truyền cảm hứng để các bạn thăm Việt Nam sớm và thấy là Việt Nam không chỉ có mỗi cô Quy hay Chi Pu 🙂

Một vài tips bạn muốn gửi tới những người ứng tuyển khóa sau?

Có lẽ đầu tiên vẫn là mạnh dạn, nhiều bạn không dám thử thách mà cứ nghĩ mình phải thật hoàn hảo/không được mắc lỗi rồi mới dám ứng tuyển. Nhưng nếu không dám một lần ứng tuyển thì sao tìm ra được những hạn chế mà bản thân cần cải thiện?

Thứ hai nữa riêng đối với chương trình này là trau dồi thêm năng lực tiếng Anh, năng lực giảng dạy và đọc học hỏi thêm về văn hóa lịch sử Việt Nam và nhiều nền văn hóa khác nhau vì đây là những điều quan trọng cho học bổng này để tự tin xây dựng vai trò của một giáo viên, một sinh viên và một đại sứ văn hóa.

Thứ ba nữa có lẽ là cái quan trọng nhất cho mọi học bổng là nên đọc và tìm hiểu kỹ học bổng có phù hợp với bạn về sứ mệnh và mục tiêu của bạn không. Nhiều bạn chỉ nghĩ sẽ được đi Mỹ, được trải nghiệm… nhưng quan trọng là bạn có cống hiến đúng với những gì học bổng đề ra và kết thúc chuyến đi, và xác định được điều bạn mong muốn nhất. Đó là lí do tại sao nhiều bạn cứ ứng tuyển một loạt học bổng mà thất vọng vì không đạt được.

Nguồn bài viết: USIS Education Link gốc bài viết: https://usis-education.com/cuoc-song-du-hoc/kinh-nghiem-san-hoc-bong-tro-giang-fulbright-dai-hoc-bang-michigan-my?fbclid=IwAR0UkFYHQokfZzxH1PQf5FzN6ToZzG17SOZW5_ba8YL6LmZOl6flznxxSM4

Kinh Nghiệm Apply Học Bổng Fulbright

Bạn đang apply học bổng Fulbright? Bài viết này sẽ chia sẻ với bạn kinh nghiệm của một Fulbrighter đã thành công về quy trình xin học bổng Fulbright.

Năm của tớ (2010) quy trình university replacement như sau:

1. Semi-finalists đăng ký nguyện vọng university placement trong form đăng ký điện tử (giống hệt form đăng ký vòng loại, chỉ khác ở chỗ nó là ở trên web). Trong form có nói phần đăng ký nguyện vọng trường là không bắt buộc nên năm của tớ đã có một số bạn đã bỏ qua bước này. Đó là sai lầm lớn vì đây là cơ hội duy nhất để bạn đăng ký nguyện vọng của mình.

2. Sau khi đã chọn ra được finalists, IIE sẽ lên một submission plan gồm 4 trường để nộp hồ sơ cho từng finalists. Các bạn sẽ được quyền tham gia ý kiến vào submission plan này, tuy nhiên quyết định có thay đổi nó hay không hoàn toàn phụ thuộc vào IIE.

3. IIE thay mặt finalists gửi đơn dự tuyển vào các trường. Fubright sẽ quyết định final placement của các bạn.

Như vậy các bạn có thể thấy bước quyết định nhất đối với university placement của các bạn chính là bước điền vào phần nguyện vọng trong form điện tử, khi bạn còn là semi-finalist và chưa bước vào vòng phỏng vấn. Đây chính là bản đăng ký nguyện vọng chính thức của bạn. Từ khi bạn chính thức trở thành finalist cho đến khi bạn có final placement, sẽ không có lần đăng ký nguyện vọng nào khác! (Cái này khác với những năm trước đó).

Đựa trên quy trình này, tớ có một số kinh nghiệm như sau để được vào trường ưng ý.

Nghiên cứu từ sớm: Cố gắng chắc chắn được rằng khi được chọn là semi-finalist thì bạn đã quyết định được mình muốn theo học trường gì. Có ba điều cần cân nhắc là: ranking chung của trường, trường có khoá học phù hợp với kế hoạch của mình không (vì các khoá cao học của Mỹ mang tính chuyên biệt rất cao), và khoá học có phù hợp với sức học của mình không. Tránh rơi vào trường hợp như của tớ, do không nghiên cứu sớm nên tí nữa thì “tèo”. Tớ có nguyện vọng học báo chí và phim tài liệu, và học viện báo chí ở New York University là trường báo duy nhất có khoá này, tuy nhiên vì nghiên cứu chưa kỹ, tớ lại điền tên một trường khác có lịch sử hoành tráng hơn vào làm nguyện vọng 1. Sau đó tớ đã phải lao tâm khổ tứ mãi mới xin được chuyển khỏi trường “nguyện vọng 1” này để được sang NYU, cũng may mà được Fulbright thông cảm.

Lựa chọn hợp lý: Một bản nguyện vọng gồm 100% các trường Ivy League sẽ một bản nguyện vọng rất bóng bẩy, nhưng ít giá trị và sẽ không mang lại lợi thế gì cho bạn trong việc chọn trường nếu bạn không phải là một sinh viên kiệt xuất. Ngoài việc cân nhắc ranking của trường, các khoá học và sức học của bản thân, bạn cũng có thể cân nhắc thêm về khả năng cost-sharing của từng trường. Bạn có thể tham khảo Fulbrighters những năm trước xem những trường nào sẵng sàng offer tuition scholarships hoặc assistantships cho các sinh viên của Fulbright. Nếu bạn tìm được trường hợp lý về mặt học thuật lại cộng thêm có cost-sharing, thì khả năng lớn là nguyện vọng của bạn sẽ được IIE đưa vào submission plan.

Tuyệt đối không nên bỏ qua bước đăng ký nguyện vọng: Trong application form luôn có câu “Bạn không bắt buộc phải điền vào phần này”, nhưng nên luôn coi phần này là phần bắt buộc. Ghi rõ ràng 4 nguyện vọng, và giải thích cụ thể vì sao bạn muốn theo đuổi những khoá học này.

Đóng góp ý kiến vào submission plan của IIE: Nếu bạn đăng ký nguyện vọng một cách hợp lý, có cân nhắc kỹ càng, thì phần lớn nguyện vọng sẽ được phản ánh trong submission plan của IIE. Khi nhận được submission plan, bạn hãy xem xét kỹ lại một lần nữa vào đóng góp ý kiến một cách cụ thể về việc bạn muốn order of priority là như thế nào. Nếu bạn muốn bổ sung thêm các trường khác vào submission plan, hãy chuẩn bị một lý do thật hợp lý và có sức thuyết phục.

Try till the end: Sau khi có final placement, nếu bạn cảm thấy final placement chưa phải là lựa chọn tối ưu, bạn có thể trao đổi lại với Fulbright và đề nghị được thay đổi final placement. Bạn chắc chắn sẽ cần một lý do hoàn toàn hợp lý, có cân nhắc quyền lợi của bản thân bạn, của những ứng viên khác trong Fulbright, và của mục tiêu trao đổi văn hoá, tăng cường hiểu biết lẫn nhau của cả chương trình Fulbright. Tại thời điểm này, trao đổi có thể trở nên khá căng thẳng và mệt mỏi, nhưng bạn có nhiều khả năng thành công hơn nếu bạn giữ thái độ bình tĩnh, hoà nhã, khách quan và tích cực.

The earlier, the better: Bạn có nguyện vọng, có kiến nghị hay có ý kiến gì về vấn đề university placement, trao đổi với Fulbright càng sớm càng tốt trong các bư ớc của quá trình placement. Càng muộn, bạn sẽ càng khó đưa ra lý do đủ thuyết phục cho nguyện vọng của mình.

Sau tất cả những nỗ lực này, nếu final placement vẫn chưa phải là tối ưu đối với bạn, thì cũng đừng quá bi quan và thất vọng. Dù theo học trường nào thì trước mắt bạn cũng là cả một hành trình mới mẻ và thú vị trên đất nước Mỹ rồi. Bạn có thể không vào trường top như mong muốn, nhưng áp lực bài vở nhẹ hơn sẽ giúp bạn có thời gian điều kiện thăm thú tìm hiểu nước Mỹ, điều mà nhiều sinh viên Ivy League chưa chắc đã có cho đến tận ngày về nước.

Tìm hiểu và nắm bắt cơ hội Học bổng Fulbright

Để nắm bắt cơ hội du học Mỹ bằng Học bổng Fulbright, các bạn hãy tham khảo những thông tin bổ ích mà bà Jessica Needham – Cán bộ Phụ trách chương trình Fulbright, Viện Giáo dục Quốc tế (IIE) cung cấp.

Fulbright là một chương trình trao đổi giáo dục quốc tế hàng đầu của chính phủ Hoa Kỳ, do thượng nghị sĩ J. William Fulbright đề xuất lên Quốc hội Mỹ vào năm 1945 nhằm tăng cường hiểu biết lẫn nhau giữa dân tộc Mỹ và các dân tộc khác trên thế giới. Chương trình đã được Tổng thống Truman ký quyết định trở thành luật vào năm 1946. Vụ Các vấn đề văn hóa và Giáo dục của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ (ECA) là cơ quan quản lý chính chương trình này.

Tại Việt Nam, chương trình Fulbright được điều hành và phối hợp thông qua Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội và Phòng Thông tin Văn hóa Hoa Kỳ (PAS). Chương trình làm việc với các tổ chức giáo dục cùng chính phủ của Mỹ và Việt Nam nhằm mở ra những cơ hội học tập và nghiên cứu các lĩnh vực thuộc khoa học xã hội và nhân văn cho mọi ứng cử viên đạt tiêu chuẩn thông qua việc cạnh tranh tự do trên thành tích chuyên môn và nghề nghiệp, không phân biệt tầng lớp, tôn giáo, giới tính, quan hệ.

Chương trình Fulbright Việt Nam bao gồm 4 thành phần truyền thống và một Chương trình Giảng dạy Kinh tế trong nước. Trong đó, có 3 chương trình dành cho công dân Việt Nam và 2 chương trình dành cho công dân Mỹ.

2. Chương trình Trao đổi Học giả Việt Nam: PAS Hà Nội điều hành chương trình này nhằm tuyển chọn các học giả Việt Nam và sau đó được CIES bố trí đến giảng dạy và nghiên cứu tại các trường đại học của Mỹ trong thời gian từ 3 – 9 tháng. Hàng năm có khoảng 6 – 8 học giả Việt Nam được tuyển chọn.

5. Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright (FETP): Chương trình đặt trong khuôn viên của trường Đại học Kinh tế TP. HCM, do trường John F. Kennedy của chính phủ thuộc Đại học Harvard điều hành. Mỗi năm chương trình mời từ 55 – 60 nhà quản lý cấp trung đến tham gia các khóa học trong 10 tháng về kinh tế thi trường.

Bài viết được lấy từ Internet nhưng họ không để source. Nếu bạn nào biết author của bài viết này xin vui lòng feedback để chúng tôi add author vào.

Kinh Nghiệm Viết Luận Học Bổng Fulbright

(Nếu em là Fulbrighter, em sẽ trở thành Fulbrighter. Nếu không thì không.)

Câu này đầu tiên là anh Châu nói với mình. Về sau, mình cũng thường nghe thấy những biến thể khác nhau nhưng tựu lại cũng cùng một hàm ý. Nghe thì có vẻ như là có chút gì kỳ bí, định mệnh ở đây. Nhưng thật ra theo mình, đó là bởi vì Fulbright rất rõ ràng trong việc Fulbright tìm kiếm điều gì ở ứng viên, tạm gọi là “Fulbright DNA”. 🙂 Bạn không cần là người giỏi nhất. Quan trọng là bạn đáp ứng những tiêu chí Fulbright tìm kiếm. Nếu bạn có “Fulbright DNA”, bạn sẽ thành công với Fulbright.

Bởi vậy trong bài viết này, mình sẽ không có những tips, những “chiêu” để viết bài luận theo “công nghệ Fulbright”. Điều duy nhất mình có để chia sẻ là một số kinh nghiệm để giúp bạn thể hiện tốt chính bản thân mình trong 2000 từ: chân thực (authentic) và thích hợp (relevant).

Hy vọng đến đây, bạn đang đặt ra câu hỏi, vậy “Fulbright DNA” là gì? Fulbright tìm kiếm điều gì? Tôi phải thể hiện ra điều gì? Theo mình, việc đặt ra và tìm câu trả lời cho những câu hỏi này chính là bước đầu tiên để viết được bài luận tốt.

Câu trả lời không khó tìm, năm ngoái mình cũng tìm thấy ở ngay đây, trên website của Fulbright, phần Selection Criteria:

Sau khi được học bổng rồi thì mình thấy đúng là không một ý nào trong số các gạch đầu dòng này là “viết cho hay”, “viết cho có”, và không có gạch đầu dòng nào là cliché cả. Fulbright thực lòng quan tâm đến mỗi điều trong danh sách này. Nếu bạn mở tiêu chí này ra đọc và thấy “oh, this is exactly who I am” thì mình chúc mừng bạn, vấn đề chỉ còn là làm thế nào để thể hiện ra được con người bạn mà thôi.

Nếu bạn đã thử “vật vã” với bài luận, thì mình đoán chắc hẳn bạn đang thắc mắc: “Có quá nhiều thứ để nói và muốn nói mà có 2000 từ, vậy nên chọn nói cái gì?” Đây là một câu hỏi rất hay. Tìm hiểu xem Fulbright muốn gì (bước bên trên) mới chỉ là một nửa. Xác định xem bạn muốn chính bạn là con người như thế nào là một nửa quan trọng không kém còn lại. Câu hỏi này mình không thể trả lời giúp bạn. Kinh nghiệm của mình là không ngừng tự hỏi mình muốn được biết đến và nhớ đến là một con người như thế nào. Những giá trị cốt lõi đó của bản thân bạn sẽ giúp bạn quyết định bạn muốn nói đến điều gì trong hai bài luận.

Một câu chuyện thật là sau khi đã chuẩn bị kỹ càng hết cả và viết xong bản nháp đầu tiên của bài personal statement, mình đưa cho anh bạn thân đọc thử thì bạn nói: “Hải viết rất hay, nhưng L thấy không nói lên điều gì cả.” Lúc đấy mình hơi…phật lòng. Bạn nói tiếp: “Sau khi đọc bài này xong, L chỉ đọng lại được một điều là đây là một bạn rất giỏi, dù có gặp nghịch cảnh gì thì cũng luôn perform rất tốt.” Khi bạn nói đến đây và suy nghĩ lại bài viết của mình một cách khách quan thì mình hiểu ra vấn đề và thấy bạn nói đúng thật. Đó không phải là thông điệp mình muốn truyền tải đến người đọc. Vì vậy sau đó, mình đã sửa lại cách kể câu chuyện sao cho mình có thể truyền tải được đúng thông điệp mà mình mong muốn.

Tóm tắt lại, thì đầu tiên, trước khi đặt bút viết, bạn hãy xác định bạn muốn 2000 từ của mình truyền tải thông điệp gì. Thông điệp nó nên là một sự tổng hòa của 2 điều: tố chất Fulbright tìm kiếm, và sự tự nhận sức về chính con người bạn.

Sau khi đã xác định được điều mà bạn muốn thể hiện trong bài luận của mình (một lần nữa, đó là những điểm mà Fulbright kiếm và bạn có), thì với mỗi điều này, bạn có thể liệt kê ra một vài ý kiến, tình huống thực tế, trải nghiệm cá nhân, dự định của bản thân,… chứng tỏ được bạn đáp ứng tiêu chí này. Có được dàn ý này là đã có nền móng tốt rồi.

Tiếp theo, bạn thử hình dung chính mình phải đọc vài trăm bài luận. Và năm trước bạn cũng đã đọc vài trăm bài luận. Năm trước nữa và trước nữa và trước nữa… bạn cũng đã đọc vài trăm bài luận, giống như hai bài luận mà bạn đang viết đây. Năm ngoái khi mình thử hình dung như thế thì mình chợt nhận ra là, “ah thế thì hơi bị dễ mệt và chán đấy”. Từ đó mình đi tới kết luận là mình phải viết cái gì dễ đọc và thú vị một tí mới được. Và kinh nghiệm viết báo cáo mấy năm ở công việc cũ cho mình biết là sử dụng lối kể chuyện thì bao giờ cũng hẳn là dễ chịu cho người đọc hơn phong cách văn nghị luận rất nhiều. Thế nên, mình cần phải có một câu chuyện.

Do vậy, sau khi liệt kê ra những suy nghĩ, câu chuyện, trải nghiệm,… về những điều mình có ở bước trên xong, thì việc tiếp theo mà mình làm là tìm cách xâu chuỗi những mẩu thông tin này lại thành một câu chuyện xuyên suốt, thống nhất, và mạch lạc.

Tuy bước 2 này nghe rất hiển nhiên như vậy, nhưng khâu thực hiện thì đối với mình lại không êm xuôi và giản đơn chút nào. Cả một quãng đường phấn đấu bao nhiêu năm, mình biết bắt đầu kể từ đâu, đâu là những cột mốc lớn, đâu là những sự kiện thực sự định hình nên con người và định hướng của mình, cái gì là tiểu tiết (và cái gì là… “đại tiết” haha), cái gì nói lên đúng nhất quyết định của mình,… Đây là những câu hỏi mà mình gặp phải khi loay hoay trong mấy ngày tìm câu chuyện.

Nếu bạn cũng đang loay hoay với bước này thì bạn có thể áp dụng thử cách của mình. Mình liên tục tự hỏi bản thân và (hình dung) giải thích cho bạn bè của mình mình muốn học cái gì và tại sao mình muốn đi học, nhất là hình dung kể cho những đứa bạn thân mà lâu rồi chưa gặp gỡ, nói chuyện. Có một cái hay là ngành mình học nhìn theo một góc cạnh thì gần mà nhìn theo một góc cạnh khác thì lại rất xa với lịch sử công việc, kỹ năng, và tính cách của mình, nên thực tế là khi mình nói mình muốn học ngành này, thì phần lớn bạn bè đều rất tò mò hỏi: “sao lại học ngành đấy thế?” Từ đầu mình đưa ra những câu trả lời rất lê thê dài dòng, dần dần cứ trả lời đi, trả lời lại cùng một câu hỏi này, mỗi lần (thấy cứ phải nhắc lại chán quá đi) mình lại lược bớt một số thông tin – đó chính là những thông tin thừa. Và cuối cùng, cái mình có được là một câu trả lời cô đọng. Quá trình này giống như là đãi cát tìm vàng vậy. 🙂

Việc tự hỏi bản thân và giải thích cho người khác như vậy cũng rất hữu ích cho vòng phỏng vấn, vì về sau khi vào đến vòng phỏng vấn, thì bạn cũng gặp lại chính xác câu hỏi này, và bạn phải thuyết phục được ban giám khảo qua giao tiếp trực tiếp, không khác gì như khi bạn giải thích cho bạn bè của chính mình.

Và trong quá trình viết bài luận của mình thì mình dành 4 – 5 ngày chỉ để suy nghĩ, lên ý tưởng, sau đó mới bắt tay vào viết. Nhưng suốt trong thời gian mình dành để ôn TOEFL trước đó thì lúc nào rảnh trong đầu mình lúc nào cũng suy nghĩ về cách trả lời những câu hỏi bên trên.

Một lưu ý cho bài Study Objectives:

Tuy trong application, phần trường lớp là phần optional, bạn không cần điền, và trong đề bài luận cũng nói rõ là bạn không specify trường bạn muốn học, nhưng việc hiểu rõ về trường và chương trình học là rất quan trọng. Do your homework và tìm hiểu càng cụ thể về ngành học và chương trình học của bạn càng tốt.

Trong buổi Fulbright Information Session ở Đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội vào tháng 3, chị Hạnh có nói một trong những tiêu chí quan trọng nhất nhất để thành công với Fulbright là đáp viên biết rất rõ mình muốn học gì. Và thử nghĩ xem, nếu ai đó nói với bạn là bạn đó muốn học MBA chẳng hạn, nhưng bạn đó lại không biết một chương trình MBA dạy cái gì, và bạn đó sẽ học được gì từ một chương trình MBA, thì bạn có thấy thuyết phục không?

Khi mình gặp các bạn Fulbrighter khác cùng khóa năm nay thì mình cũng thấy có một điểm chung là nhiều bạn không chỉ biết mình muốn học ngành gì mà còn có định hướng rõ ràng tới mức đã biết rõ mình muốn đi trường nào từ trước khi apply học bổng Fulbright. Bản thân mình thì may mắn là tuy mình nghĩ đến Fulbright khá muộn, chỉ chưa đầy 1 tháng trước khi hết hạn nộp hồ sơ, nhưng tình cờ là ngay trước đó mình đã dành 2 tuần liên tục để đọc gần như tất cả mọi thứ mình có thể tìm được về ngành học của mình cũng như đã xác định được top 3 trường mà mình muốn vào. Nếu không có 2 tuần này thì mình đã không thể làm được 1 chuyện là hoàn thành bài Study Objectives trong 1 ngày rưỡi đồng thời cũng không thuyết phục được ban giám khảo trong buổi phỏng vấn chung cuộc sau này.

Sau khi có câu chuyện để kể rồi thì giờ bắt tay vào viết thôi. 🙂 Phần này mình không có gì nhiều để chia sẻ ngoài hai chuyện là văn phong và tiếng Anh.

Giọng điệu và văn phong:

Nếu lấy trang phục ra làm ví dụ tương ứng, thì mình sẽ nói giọng điệu trong bài luận của mình là kiểu “business casual” – không quá suồng sã thân mật, nhưng cũng không quá long trọng nghiêm nghị. Nói chung là làm sao để giọng văn chân thành và lịch sự, tự tin nhưng khiêm tốn.

Có một lỗi mà chính mình mắc phải khi viết bản nháp đầu tiên của bài personal statement là do quá xúc động mà viết thành…rất sến haha. (May nhờ có bạn bè đọc và phản hồi chân thành mà mình đã sửa lại được về giọng điệu tỉnh táo thường ngày.) Hôm trước mình có khuyên bạn mình là nếu có viết theo kiểu xúc động, thì cũng hãy chọn kiểu xúc động phim Mỹ, đừng chọn kiểu xúc động phim Hàn. Và thậm chí nhiều khi ngay đến kiểu xúc động của phim Mỹ cũng là hơi…quá. Đừng lấy nước mắt của ban giám khảo bạn ạ. Và dù trải nghiệm thực tế đối với bạn xúc động đến mấy, hãy cố gắng có một cái nhìn khách quan và điềm tĩnh (level-headed) hơn khi kể lại trải nghiệm này.

Tiếng Anh:

Càng chuẩn càng tốt…

Bạn nhìn vào một bài viết mà lỗi từ vựng, lỗi ngữ pháp khắp nơi, hẳn bạn sẽ thấy khó chịu. Vì vậy hãy cố gắng để hạn chế tối đa lỗi sai trong bài viết của mình.

…nhưng không cần đến mức phải hoàn hảo.

Đối với chúng ta thì rốt cục tiếng Anh vẫn là ngôn ngữ thứ hai, ít ai có thể sử dụng tiếng Anh một cách hoàn hảo cả. Mình tâm niệm như vậy, nên quan trọng sự “đúng là mình” và cái hồn hơn là sự chuẩn xác về mặt từ vựng và ngữ pháp.

Mình có một điều may mắn là có một bà bạn người Mỹ không những cực kỳ yêu quý mình mà còn là người giỏi về writing (đã có mấy bài đăng trên Chicken soup for the soul) đọc soát và sửa bài luận cho mình. Bà sửa kỹ đến từng câu từng chữ. Có những chỗ mà bà sửa xong là mình thấy như được đũa thần gõ vào, câu cú sáng lên hẳn. Nhưng cũng có những câu mình đọc xong thấy về mặt ngôn ngữ thì quả là rất đúng rất hay, nhưng mình lại không thấy giọng điệu và “cái hồn” của mình trong đó, nên mình cảm ơn bà, song vẫn giữ lại nguyên cách viết của mình. Tuy nó không chuẩn xịn 100% về tiếng Anh nhưng bù lại nó chuẩn xịn 100% là chính mình.

Mình biết có những bạn viết một lần là “êm xuôi”. Và có những bạn không cần có nhiều người đọc bài luận giúp. Hôm trước mình nghe chị Hạnh kể chuyện một bạn Fulbrighter cùng khóa mình năm nay kể bạn viết bài luận xong mới đọc cho mẹ nghe, mẹ khen: “Hay con ạ” và “thế là mình đi nộp luôn.”

Bản thân mình thì bài luận phải trải qua khá nhiều thay đổi (bản cuối bài personal statement gần như thay đổi hoàn toàn so với bản nháp ban đầu). Và mình có rất nhiều bạn bè, anh chị, người thân giúp đỡ trong quá trình hoàn thành bài luận. Đó là một điều mình thấy rất may mắn và biết ơn.

Nhờ ai đọc:

Lúc đầu mình không hoạch định là phải có người này, người kia góp ý, nhưng sau khi được rất nhiều người nhiệt tình giúp đỡ và nhận được góp ý của mỗi người, mình nhận ra là sẽ rất hữu ích nếu có 5 nhóm supporters giúp đọc bài luận như sau:

Em/mình xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến An, Bingo, Dale, Hiếu Linh, Lâm, chị Huyền, Mandy, Keane vì những sự giúp đỡ to lớn cho hai bài luận của em/mình.

(1) Bạn bè, đồng nghiệp thân thiết: là những người có nhiều tiếp xúc với mình, hiểu mình, và appreciate mình. Đây là những người có thể nói cho bạn biết liệu bài luận mà bạn viết đã phản ánh được con người bạn, tính cách của bạn, đã thể hiện được hết thế mạnh của bạn hay chưa, họ có thể nhìn thấy bạn trong bài luận mà bạn viết hay không. Đây là một yếu tố vô cùng quan trọng, đặc biệt là trong bài personal statement. Hội đồng tuyển chọn khi gặp bạn sẽ muốn nhìn thấy một con người thực sự bước ra từ bài luận mà họ đã đọc.

Ngày áp chót deadline, mình gần như hoàn thành bài personal statement, gửi qua cho mọi người khác đọc thì hầu như mọi người đều nói ổn rồi, không còn gì để chê nữa cả. Song chị Huyền, sếp cũ mà mình coi như chị gái ruột, lúc đó nói: “Chị thấy bài này đúng là một con người phù hợp với ngành mà em chọn học. But Hai I know is a sweeter and more interesting girl than this.” Mình nhận ra đây đúng là lý do vì sao mọi người đều nói ổn rồi mà mình vẫn cảm thấy có gì đó còn thiếu sót, còn gì đó “hơi sai”. Nhờ câu nói của chị mà mình đã có nguồn cảm hứng sửa lại đoạn mở đầu của bài luận, và sau đó cảm thấy rất vui vì cuối cùng mình cũng có thể nhìn vào bài luận và nói “đây là mình”.

(3) Bạn bè được những học bổng khác: Mình rất hên là có một bạn được Eramus, một bạn được New Zealand Scholarship, cả hai bạn đều thân thiết và rất tâm huyết giúp đỡ mình. Hai bạn vừa đủ thân thiết để sẵn sàng dành nhiều thời gian đọc bài luận rất kỹ lại vừa có “common sense” và kinh nghiệm về cách thức viết một bài luận học bổng nói chung. Ví dụ một feedback mình nhận được từ một trong hai bạn sau khi đọc bản nháp đầu tiên bài personal statement của mình là: “Bài này hơi trẻ con, kiểu mấy trường bậc đại học thì chắc là thích.”

(4) Bạn bè người bản xứ: nếu giỏi writing thì càng tốt, để có thể đọc soát và chỉnh sửa về mặt ngôn ngữ của bài luận.

Hồi đó thì mình không có nhóm (5) – thật ra là có bạn nhưng vì bạn bận quá nên cũng không đọc kịp essay. Nếu có thể, thì bạn nên có nhóm này:

Và nhờ như thế nào:

Cuối cùng là một số kinh nghiệm thực tế của mình trong quá trình chỉnh sửa hoàn thiện bài viết:

Có một tip mà mình thấy rất hữu dụng đó là sử dụng google doc trong quá trình chỉnh sửa bài luận. Đây là cách cực kỳ tiện dụng để cập nhật nội dung với những bạn bè, người thân giúp bạn đọc bài, nhất là khi bạn muốn nhờ nhiều người đọc. Nếu dùng email, mỗi khi thay đổi, bạn lại phải email cho rất nhiều người, và mọi người cũng phải nhận quá nhiều email của bạn. Thay vì gửi file đính kèm qua email, mình chuyển sang gửi cho mọi người đường link tới bài luận của mình. Vậy là mỗi khi mọi người mở ra là đều thấy bản đã cập nhật mới nhất của bài luận rồi, không phải tốn công đọc và feedback lại những điều người khác đã feedback rồi nữa.

Dựa vào bản thân mình là chính: hầu hết bạn bè giúp mình bằng cách đưa ra một hai dòng nhận xét ngắn gọn tổng quan về bài luận để mở hướng cho mình tiếp tục phát triển và chau truốt bài luận hơn.

Giữ vững quan điểm của bản thân: Ý này mình cũng đã đề cập rải rác bên trên song mình vẫn muốn nhấn mạnh lại ở đây. Mỗi người đọc bài luận sẽ cho bạn một phản hồi theo một góc nhìn khác nhau. Mỗi phản hồi đều là hữu ích. (Thậm chí nếu bạn nhận được phản hồi của ai đó khiến bạn nghĩ người đó đã hiểu sai ý của bạn rồi, thì đó chính là dấu hiệu của việc bạn đang chưa diễn đạt ý mình một cách hiệu quả.) Mặt khác, đồng thời, mỗi phản hồi cũng chỉ nên được xem là một nguồn tham khảo. Quyết định cuối cùng vẫn là chính bản thân bạn. Mục đích của việc chỉnh sửa bài luân là giúp bạn diễn đạt chính bạn tốt hơn, chứ không phải để trở thành một ai đó khác. Vì vậy, hãy lắng nghe một cách chọn lọc, biết ơn, nhưng tỉnh táo và giữ vững lập trường của mình.

Kinh Nghiệm Săn Học Bổng Canada

Bất cứ du học sinh nào cũng muốn xin được học bổng để có thể tiết kiệm chi phí và có môi trường giáo dục tốt hơn, đặc biệt là học bổng chất lượng từ một đất nước phát triển toàn diện như Canada. Tuy nhiên, số lượng học bổng Canada có hạn, lượng người đăng ký lại cao gấp nhiều lần, tỷ lệ chọi có thể lên tới 1:20 hoặc 1:30, cạnh tranh vô cùng khốc liệt, săn được học bổng Canada không phải là điều dễ dàng.

Chọn lọc chương trình học bổng

Sau khi đã có danh sách các chương trình học bổng Canada hiện có, bạn không nên apply một cách ồ ạt. Điều đó chỉ khiến bạn mất thêm thời gian, không thể chăm chút được hồ sơ xin học bổng của mình.

Hãy chọn lọc các chương trình phù hợp với sở thích, khả năng, trình độ, tình hình tài chính của mình nhất để ứng tuyển. Không nên với tới một chương trình học bổng quá cao, vượt qua sức học của mình. Nếu phân vân hãy nhờ sự tư vấn của thầy cô, bạn bè. Đó là những người thực sự hiểu được năng lực và trình độ của bạn. Hãy nhớ sự chọn lọc kỹ càng, thu hẹp phạm vi sẽ giúp bạn có khả năng thành công cao hơn.

Chọn lọc chương trình học bổng còn là việc lựa chọn những chương trình uy tín, có độ tin cậy cao. Bạn không nên mất thời gian, công sức vào những chương trình học bổng mập mờ, không rõ thông tin, đặc biệt là đi kèm những yếu tố ràng buộc bất lợi sau này.

Tham gia các hoạt động xã hội, thiện nguyện

Nếu có ý định du học từ trước đó bạn hãy tích cực tham gia các hoạt động xã hội, hoạt động tình nguyện tại trường và địa phương. Đây được xem là một điểm cộng ưu tiên vô cùng lớn cho các ứng viên. Các tổ chức cấp học bổng, đặc biệt là tại Canada, hội đồng thẩm định sẽ chọn lọc ứng viên không chỉ bởi trình độ học vấn mà còn dựa trên tư cách đạo đức, những đóng góp của ứng viên cho xã hội, cộng đồng