【#1】Chia Sẻ Kinh Nghiệm Phỏng Vấn Học Bổng Nz

Kinh nghiệm apply học bổng New Zealand ASEAN Scholars Awards từ chị Trần Ngoc Diệp Kinh nghiệm apply học bổng New Zealand ASEAN Scholars Awards (tiếp)

Chúc mừng các bạn đã qua vòng hồ sơ và vào đến vòng phỏng vấn!!

Mình rất vui khi nhận dc tin báo của các bạn. Một số bạn cũng pm và email mình hỏi về kinh nghiệm đi phỏng vấn. Rất xin lỗi các bạn là mình k thể trả lời sớm hơn đc vì tuần vừa rồi mình có những ưu tiên khác, quá bận với việc học (funny là đang là mid-tri break nhưng cái School dở hơi của mình vẫn học như bthg, lại còn cả test nữa) nên đầu óc k thanh thản để trả lời các bạn đc. Hi vọng cái note này đến với các bạn chưa quá muộn.

Năm ngoái thì có 3 anh chị phỏng vấn mình:

– 01 chị điều phối chương trình học bổng

– 1 anh bên Bộ giáo dục

– 1 chị là Thư kí thứ 1 của DSQ NZ tại Việt Nam (First secretary)

2. Thời gian và ngôn ngữ phỏng vấn: k nhớ, tầm 30′ – 45′ gì đấy, có bạn nhiều hơn có bạn ít hơn; và phỏng vấn bằng tiếng Anh

Nội dung xoay quanh:

(i) đề tài nghiên cứu của mình (yêu cầu trình bày nội dung đề tài nghiên cứu);

(ii) tại sao mình lại chọn NZ là nơi học tập, và hi vọng học đc gì ở đây;

(iii) về nước thì định làm gì (cụ thể thì đc hỏi là nếu cái NGO quốc tế của mình mà close thì mình sẽ đi đâu về đâu, vì mình có nói là về VN mình lại làm cho NGO)

(iv) hỏi gì các anh chị ý k

Nói chung là câu hỏi thì vô vàn, k ai cover hết đc. Nên đối với vòng phỏng vấn, các bạn nên nắm 2 nguyên tắc sau: (i) dự đoán các câu hỏi có thể đc đặt ra (điều này rất quan trọng!). Đặt mình vào vị trí người tuyển, các bạn muốn biết gì về candidate của mình; và (ii) “dĩ bất biến ứng vạn biến”

Cái gọi là “dĩ bất biến ứng vạn biến” mà mình đề cập ở đây bao gồm các vấn đề sau:

1. You’re who you are: các bạn thể hiện đc chính con người các bạn, k cần phô trương, giả vờ biến mình thành 1 ng khác k phải là mình. Nói những suy nghĩ của riêng mình, true colors của mình. Nên nhớ, quan trọng k hẳn là việc bạn nói cái gì (có thể bạn nói điều gì đó đi ngc lại với 100 ý kiến bthg khác), mà là cách bạn tiếp cận vấn đề, và việc bạn bảo vệ ý kiến của mình ra saocho nó hợp ý, có lý. Từ đó, bạn thể hiện những giá trị mà bạn theo đuổi, đam mê và con đg bạn đang và sẽ đi.

Và cũng đừng mong “lừa” đc các anh chị đã thâm niên trong nghề phỏng vấn chọn lọc 😀

2. You know what you want: Tự trả lời 3 câu sau đây ngắn gọn, đầy đủ nhất có thể

– Ngành học bạn chọn giải quyết nội dung gì? (Ví dụ như kinh tế học giải quyết vấn đề đưa ra lựa chọn trong điều kiện khan hiếm về nguồn lực – đọc k ra TV lắm nhể, vì đang dịch từ TA sang hic)

– Tổng quan trong vòng 1-2 câu đơn, nêu lên tình hình chung của lĩnh vực bạn chọn (bao gồm ít nhất là về hiện trạng, vấn đề nổi cộm của lĩnh vực, ai là các actors trong lĩnh vực này)

– Thế định học cái gì và học về xong thì làm gì? (câu hỏi muôn thủa nhưng luôn cần reflect đi reflect lại)

3. You know what the scholarship wants: đọc lại tiêu chí chọn người đi học, và make sure bạn hiểu hét ý tứ trong đó.

Nếu ai đó yêu cầu bạn chỉ ra ít nhất 3 điều cho thấy sự phù hợp với tiêu chí của HB, or khác biệt, ở bạn khiến ngta phải chọn bạn ngay!!! bạn phải trả lời đc rõ ràng rành mạch.

Nói như vậy k có nghĩa là bạn nên tụng kinh các tiêu chí và biến mình thành ng đó, vì như mình nói ở trên, các bạn k ‘lừa’ đc đâu :D:D. Cho nên, nếu k thực sự/ hoàn toàn phù hợp với tiêu chí, thì hãy tìm ra sự khác biệt (positively) của bản thân, và promote nó, nói cho BGK biết nó sẽ bổ sung cho chtr như thế nào, để dẫn đến cái goal cuối cùng của chtr là phát triển VN. Vì dù bạn khác biệt thế nào, nhưng nếu bạn, và chtr cùng nhìn về 1 hướng (1 goal chung), thì đó là điểm chung hết sức quan trọng, I think.

– Nghĩ nhanh, nói chậm: khi câu hỏi đưa ra, cần nghĩ rất nhanh các nội dung lớn, đi kèm ví dụ và/hoặc các kỹ lẽ tùy theo nội dung. Nhưng nói chậm, to, và rõ ràng. Nói nhanh sẽ dễ bị nói lắp, or ng khác k nghe kịp (nên nhớ TA k phải tiếng mẹ đẻ của chúng ta. Còn nếu bạn nào thấy TA của mình cực siêu phàm rồi thì mình nghĩ bạn cứ go ahead).

Bản thân mình cũng mắc bệnh nói nhanh, nên thực ra mình cũng đang phải rèn luyện việc nói chậm lại. Quan trọng là khi nhớ nguyên tắc này, thì các bạn sẽ điều chỉnh đc tốc độ nói.

Eye contact: luôn duy trì eye contact với ít nhất 1 trong 3 người, đôi khi phải “rang lạc” lướt qua cả 3 người. Điều này rất quan trọng. Nó thể hiện sự tự tin, và interact với người nghe.

– Be brave to say I dont know (in)directly: Nếu các bạn gặp phải 1 câu mà k biết trả lời như thế nào (!!!) thì ng nông dân phải làm sao???

Có ít nhất 2 cách như sau:

(i) Be brave, và nói rằng: This is an interesting point that I haven’t thought of before. I don’t have a thorough answer right now, but from my quick thinking I can say that ……. OR cái gì đó đại loại như thế.

Nội dung của (1), (2), (3) là diễn giải dài dòng cho câu nói ngắn gọn súc tích: Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Ghi nhớ các nguyên tắc này sẽ giúp các bạn đỡ run phần nào, và có 1 cách tiếp cận và xử lý vấn đề nhanh, rõ ràng, cho dù câu hỏi pvan có xoay vòng đi đâu chăng nữa. Nhớ là, nắm ngay đại ý cuối cùng thì, cái BGK đang tìm kiếm là cái gì, nghĩ nhanh, và nói chậm rãi thôi.

Ngày đi pvan:

– Mặc quần áo thoải mái, k cần quá formal đâu, nhìn gọn gàng xinh đẹp là đc :D:D

– Nên có mặt tại địa điểm pvan khoảng 20′ để tạo cảm giác thoải mái với nơi phỏng vấn và ngồi thở lấy hơi 😀

– Nên mang theo nước, vì khi lo lắng dễ khô miệng.

【#2】Kinh Nghiệm Viết Luận Học Bổng Fulbright

(Nếu em là Fulbrighter, em sẽ trở thành Fulbrighter. Nếu không thì không.)

Câu này đầu tiên là anh Châu nói với mình. Về sau, mình cũng thường nghe thấy những biến thể khác nhau nhưng tựu lại cũng cùng một hàm ý. Nghe thì có vẻ như là có chút gì kỳ bí, định mệnh ở đây. Nhưng thật ra theo mình, đó là bởi vì Fulbright rất rõ ràng trong việc Fulbright tìm kiếm điều gì ở ứng viên, tạm gọi là “Fulbright DNA”. 🙂 Bạn không cần là người giỏi nhất. Quan trọng là bạn đáp ứng những tiêu chí Fulbright tìm kiếm. Nếu bạn có “Fulbright DNA”, bạn sẽ thành công với Fulbright.

Bởi vậy trong bài viết này, mình sẽ không có những tips, những “chiêu” để viết bài luận theo “công nghệ Fulbright”. Điều duy nhất mình có để chia sẻ là một số kinh nghiệm để giúp bạn thể hiện tốt chính bản thân mình trong 2000 từ: chân thực (authentic) và thích hợp (relevant).

Hy vọng đến đây, bạn đang đặt ra câu hỏi, vậy “Fulbright DNA” là gì? Fulbright tìm kiếm điều gì? Tôi phải thể hiện ra điều gì? Theo mình, việc đặt ra và tìm câu trả lời cho những câu hỏi này chính là bước đầu tiên để viết được bài luận tốt.

Câu trả lời không khó tìm, năm ngoái mình cũng tìm thấy ở ngay đây, trên website của Fulbright, phần Selection Criteria:

Sau khi được học bổng rồi thì mình thấy đúng là không một ý nào trong số các gạch đầu dòng này là “viết cho hay”, “viết cho có”, và không có gạch đầu dòng nào là cliché cả. Fulbright thực lòng quan tâm đến mỗi điều trong danh sách này. Nếu bạn mở tiêu chí này ra đọc và thấy “oh, this is exactly who I am” thì mình chúc mừng bạn, vấn đề chỉ còn là làm thế nào để thể hiện ra được con người bạn mà thôi.

Nếu bạn đã thử “vật vã” với bài luận, thì mình đoán chắc hẳn bạn đang thắc mắc: “Có quá nhiều thứ để nói và muốn nói mà có 2000 từ, vậy nên chọn nói cái gì?” Đây là một câu hỏi rất hay. Tìm hiểu xem Fulbright muốn gì (bước bên trên) mới chỉ là một nửa. Xác định xem bạn muốn chính bạn là con người như thế nào là một nửa quan trọng không kém còn lại. Câu hỏi này mình không thể trả lời giúp bạn. Kinh nghiệm của mình là không ngừng tự hỏi mình muốn được biết đến và nhớ đến là một con người như thế nào. Những giá trị cốt lõi đó của bản thân bạn sẽ giúp bạn quyết định bạn muốn nói đến điều gì trong hai bài luận.

Một câu chuyện thật là sau khi đã chuẩn bị kỹ càng hết cả và viết xong bản nháp đầu tiên của bài personal statement, mình đưa cho anh bạn thân đọc thử thì bạn nói: “Hải viết rất hay, nhưng L thấy không nói lên điều gì cả.” Lúc đấy mình hơi…phật lòng. Bạn nói tiếp: “Sau khi đọc bài này xong, L chỉ đọng lại được một điều là đây là một bạn rất giỏi, dù có gặp nghịch cảnh gì thì cũng luôn perform rất tốt.” Khi bạn nói đến đây và suy nghĩ lại bài viết của mình một cách khách quan thì mình hiểu ra vấn đề và thấy bạn nói đúng thật. Đó không phải là thông điệp mình muốn truyền tải đến người đọc. Vì vậy sau đó, mình đã sửa lại cách kể câu chuyện sao cho mình có thể truyền tải được đúng thông điệp mà mình mong muốn.

Tóm tắt lại, thì đầu tiên, trước khi đặt bút viết, bạn hãy xác định bạn muốn 2000 từ của mình truyền tải thông điệp gì. Thông điệp nó nên là một sự tổng hòa của 2 điều: tố chất Fulbright tìm kiếm, và sự tự nhận sức về chính con người bạn.

Sau khi đã xác định được điều mà bạn muốn thể hiện trong bài luận của mình (một lần nữa, đó là những điểm mà Fulbright kiếm và bạn có), thì với mỗi điều này, bạn có thể liệt kê ra một vài ý kiến, tình huống thực tế, trải nghiệm cá nhân, dự định của bản thân,… chứng tỏ được bạn đáp ứng tiêu chí này. Có được dàn ý này là đã có nền móng tốt rồi.

Tiếp theo, bạn thử hình dung chính mình phải đọc vài trăm bài luận. Và năm trước bạn cũng đã đọc vài trăm bài luận. Năm trước nữa và trước nữa và trước nữa… bạn cũng đã đọc vài trăm bài luận, giống như hai bài luận mà bạn đang viết đây. Năm ngoái khi mình thử hình dung như thế thì mình chợt nhận ra là, “ah thế thì hơi bị dễ mệt và chán đấy”. Từ đó mình đi tới kết luận là mình phải viết cái gì dễ đọc và thú vị một tí mới được. Và kinh nghiệm viết báo cáo mấy năm ở công việc cũ cho mình biết là sử dụng lối kể chuyện thì bao giờ cũng hẳn là dễ chịu cho người đọc hơn phong cách văn nghị luận rất nhiều. Thế nên, mình cần phải có một câu chuyện.

Do vậy, sau khi liệt kê ra những suy nghĩ, câu chuyện, trải nghiệm,… về những điều mình có ở bước trên xong, thì việc tiếp theo mà mình làm là tìm cách xâu chuỗi những mẩu thông tin này lại thành một câu chuyện xuyên suốt, thống nhất, và mạch lạc.

Tuy bước 2 này nghe rất hiển nhiên như vậy, nhưng khâu thực hiện thì đối với mình lại không êm xuôi và giản đơn chút nào. Cả một quãng đường phấn đấu bao nhiêu năm, mình biết bắt đầu kể từ đâu, đâu là những cột mốc lớn, đâu là những sự kiện thực sự định hình nên con người và định hướng của mình, cái gì là tiểu tiết (và cái gì là… “đại tiết” haha), cái gì nói lên đúng nhất quyết định của mình,… Đây là những câu hỏi mà mình gặp phải khi loay hoay trong mấy ngày tìm câu chuyện.

Nếu bạn cũng đang loay hoay với bước này thì bạn có thể áp dụng thử cách của mình. Mình liên tục tự hỏi bản thân và (hình dung) giải thích cho bạn bè của mình mình muốn học cái gì và tại sao mình muốn đi học, nhất là hình dung kể cho những đứa bạn thân mà lâu rồi chưa gặp gỡ, nói chuyện. Có một cái hay là ngành mình học nhìn theo một góc cạnh thì gần mà nhìn theo một góc cạnh khác thì lại rất xa với lịch sử công việc, kỹ năng, và tính cách của mình, nên thực tế là khi mình nói mình muốn học ngành này, thì phần lớn bạn bè đều rất tò mò hỏi: “sao lại học ngành đấy thế?” Từ đầu mình đưa ra những câu trả lời rất lê thê dài dòng, dần dần cứ trả lời đi, trả lời lại cùng một câu hỏi này, mỗi lần (thấy cứ phải nhắc lại chán quá đi) mình lại lược bớt một số thông tin – đó chính là những thông tin thừa. Và cuối cùng, cái mình có được là một câu trả lời cô đọng. Quá trình này giống như là đãi cát tìm vàng vậy. 🙂

Việc tự hỏi bản thân và giải thích cho người khác như vậy cũng rất hữu ích cho vòng phỏng vấn, vì về sau khi vào đến vòng phỏng vấn, thì bạn cũng gặp lại chính xác câu hỏi này, và bạn phải thuyết phục được ban giám khảo qua giao tiếp trực tiếp, không khác gì như khi bạn giải thích cho bạn bè của chính mình.

Và trong quá trình viết bài luận của mình thì mình dành 4 – 5 ngày chỉ để suy nghĩ, lên ý tưởng, sau đó mới bắt tay vào viết. Nhưng suốt trong thời gian mình dành để ôn TOEFL trước đó thì lúc nào rảnh trong đầu mình lúc nào cũng suy nghĩ về cách trả lời những câu hỏi bên trên.

Một lưu ý cho bài Study Objectives:

Tuy trong application, phần trường lớp là phần optional, bạn không cần điền, và trong đề bài luận cũng nói rõ là bạn không specify trường bạn muốn học, nhưng việc hiểu rõ về trường và chương trình học là rất quan trọng. Do your homework và tìm hiểu càng cụ thể về ngành học và chương trình học của bạn càng tốt.

Trong buổi Fulbright Information Session ở Đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội vào tháng 3, chị Hạnh có nói một trong những tiêu chí quan trọng nhất nhất để thành công với Fulbright là đáp viên biết rất rõ mình muốn học gì. Và thử nghĩ xem, nếu ai đó nói với bạn là bạn đó muốn học MBA chẳng hạn, nhưng bạn đó lại không biết một chương trình MBA dạy cái gì, và bạn đó sẽ học được gì từ một chương trình MBA, thì bạn có thấy thuyết phục không?

Khi mình gặp các bạn Fulbrighter khác cùng khóa năm nay thì mình cũng thấy có một điểm chung là nhiều bạn không chỉ biết mình muốn học ngành gì mà còn có định hướng rõ ràng tới mức đã biết rõ mình muốn đi trường nào từ trước khi apply học bổng Fulbright. Bản thân mình thì may mắn là tuy mình nghĩ đến Fulbright khá muộn, chỉ chưa đầy 1 tháng trước khi hết hạn nộp hồ sơ, nhưng tình cờ là ngay trước đó mình đã dành 2 tuần liên tục để đọc gần như tất cả mọi thứ mình có thể tìm được về ngành học của mình cũng như đã xác định được top 3 trường mà mình muốn vào. Nếu không có 2 tuần này thì mình đã không thể làm được 1 chuyện là hoàn thành bài Study Objectives trong 1 ngày rưỡi đồng thời cũng không thuyết phục được ban giám khảo trong buổi phỏng vấn chung cuộc sau này.

Sau khi có câu chuyện để kể rồi thì giờ bắt tay vào viết thôi. 🙂 Phần này mình không có gì nhiều để chia sẻ ngoài hai chuyện là văn phong và tiếng Anh.

Giọng điệu và văn phong:

Nếu lấy trang phục ra làm ví dụ tương ứng, thì mình sẽ nói giọng điệu trong bài luận của mình là kiểu “business casual” – không quá suồng sã thân mật, nhưng cũng không quá long trọng nghiêm nghị. Nói chung là làm sao để giọng văn chân thành và lịch sự, tự tin nhưng khiêm tốn.

Có một lỗi mà chính mình mắc phải khi viết bản nháp đầu tiên của bài personal statement là do quá xúc động mà viết thành…rất sến haha. (May nhờ có bạn bè đọc và phản hồi chân thành mà mình đã sửa lại được về giọng điệu tỉnh táo thường ngày.) Hôm trước mình có khuyên bạn mình là nếu có viết theo kiểu xúc động, thì cũng hãy chọn kiểu xúc động phim Mỹ, đừng chọn kiểu xúc động phim Hàn. Và thậm chí nhiều khi ngay đến kiểu xúc động của phim Mỹ cũng là hơi…quá. Đừng lấy nước mắt của ban giám khảo bạn ạ. Và dù trải nghiệm thực tế đối với bạn xúc động đến mấy, hãy cố gắng có một cái nhìn khách quan và điềm tĩnh (level-headed) hơn khi kể lại trải nghiệm này.

Tiếng Anh:

Càng chuẩn càng tốt…

Bạn nhìn vào một bài viết mà lỗi từ vựng, lỗi ngữ pháp khắp nơi, hẳn bạn sẽ thấy khó chịu. Vì vậy hãy cố gắng để hạn chế tối đa lỗi sai trong bài viết của mình.

…nhưng không cần đến mức phải hoàn hảo.

Đối với chúng ta thì rốt cục tiếng Anh vẫn là ngôn ngữ thứ hai, ít ai có thể sử dụng tiếng Anh một cách hoàn hảo cả. Mình tâm niệm như vậy, nên quan trọng sự “đúng là mình” và cái hồn hơn là sự chuẩn xác về mặt từ vựng và ngữ pháp.

Mình có một điều may mắn là có một bà bạn người Mỹ không những cực kỳ yêu quý mình mà còn là người giỏi về writing (đã có mấy bài đăng trên Chicken soup for the soul) đọc soát và sửa bài luận cho mình. Bà sửa kỹ đến từng câu từng chữ. Có những chỗ mà bà sửa xong là mình thấy như được đũa thần gõ vào, câu cú sáng lên hẳn. Nhưng cũng có những câu mình đọc xong thấy về mặt ngôn ngữ thì quả là rất đúng rất hay, nhưng mình lại không thấy giọng điệu và “cái hồn” của mình trong đó, nên mình cảm ơn bà, song vẫn giữ lại nguyên cách viết của mình. Tuy nó không chuẩn xịn 100% về tiếng Anh nhưng bù lại nó chuẩn xịn 100% là chính mình.

Mình biết có những bạn viết một lần là “êm xuôi”. Và có những bạn không cần có nhiều người đọc bài luận giúp. Hôm trước mình nghe chị Hạnh kể chuyện một bạn Fulbrighter cùng khóa mình năm nay kể bạn viết bài luận xong mới đọc cho mẹ nghe, mẹ khen: “Hay con ạ” và “thế là mình đi nộp luôn.”

Bản thân mình thì bài luận phải trải qua khá nhiều thay đổi (bản cuối bài personal statement gần như thay đổi hoàn toàn so với bản nháp ban đầu). Và mình có rất nhiều bạn bè, anh chị, người thân giúp đỡ trong quá trình hoàn thành bài luận. Đó là một điều mình thấy rất may mắn và biết ơn.

Nhờ ai đọc:

Lúc đầu mình không hoạch định là phải có người này, người kia góp ý, nhưng sau khi được rất nhiều người nhiệt tình giúp đỡ và nhận được góp ý của mỗi người, mình nhận ra là sẽ rất hữu ích nếu có 5 nhóm supporters giúp đọc bài luận như sau:

Em/mình xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến An, Bingo, Dale, Hiếu Linh, Lâm, chị Huyền, Mandy, Keane vì những sự giúp đỡ to lớn cho hai bài luận của em/mình.

(1) Bạn bè, đồng nghiệp thân thiết: là những người có nhiều tiếp xúc với mình, hiểu mình, và appciate mình. Đây là những người có thể nói cho bạn biết liệu bài luận mà bạn viết đã phản ánh được con người bạn, tính cách của bạn, đã thể hiện được hết thế mạnh của bạn hay chưa, họ có thể nhìn thấy bạn trong bài luận mà bạn viết hay không. Đây là một yếu tố vô cùng quan trọng, đặc biệt là trong bài personal statement. Hội đồng tuyển chọn khi gặp bạn sẽ muốn nhìn thấy một con người thực sự bước ra từ bài luận mà họ đã đọc.

Ngày áp chót deadline, mình gần như hoàn thành bài personal statement, gửi qua cho mọi người khác đọc thì hầu như mọi người đều nói ổn rồi, không còn gì để chê nữa cả. Song chị Huyền, sếp cũ mà mình coi như chị gái ruột, lúc đó nói: “Chị thấy bài này đúng là một con người phù hợp với ngành mà em chọn học. But Hai I know is a sweeter and more interesting girl than this.” Mình nhận ra đây đúng là lý do vì sao mọi người đều nói ổn rồi mà mình vẫn cảm thấy có gì đó còn thiếu sót, còn gì đó “hơi sai”. Nhờ câu nói của chị mà mình đã có nguồn cảm hứng sửa lại đoạn mở đầu của bài luận, và sau đó cảm thấy rất vui vì cuối cùng mình cũng có thể nhìn vào bài luận và nói “đây là mình”.

(3) Bạn bè được những học bổng khác: Mình rất hên là có một bạn được Eramus, một bạn được New Zealand Scholarship, cả hai bạn đều thân thiết và rất tâm huyết giúp đỡ mình. Hai bạn vừa đủ thân thiết để sẵn sàng dành nhiều thời gian đọc bài luận rất kỹ lại vừa có “common sense” và kinh nghiệm về cách thức viết một bài luận học bổng nói chung. Ví dụ một feedback mình nhận được từ một trong hai bạn sau khi đọc bản nháp đầu tiên bài personal statement của mình là: “Bài này hơi trẻ con, kiểu mấy trường bậc đại học thì chắc là thích.”

(4) Bạn bè người bản xứ: nếu giỏi writing thì càng tốt, để có thể đọc soát và chỉnh sửa về mặt ngôn ngữ của bài luận.

Hồi đó thì mình không có nhóm (5) – thật ra là có bạn nhưng vì bạn bận quá nên cũng không đọc kịp essay. Nếu có thể, thì bạn nên có nhóm này:

Và nhờ như thế nào:

Cuối cùng là một số kinh nghiệm thực tế của mình trong quá trình chỉnh sửa hoàn thiện bài viết:

  • Có một tip mà mình thấy rất hữu dụng đó là sử dụng google doc trong quá trình chỉnh sửa bài luận. Đây là cách cực kỳ tiện dụng để cập nhật nội dung với những bạn bè, người thân giúp bạn đọc bài, nhất là khi bạn muốn nhờ nhiều người đọc. Nếu dùng email, mỗi khi thay đổi, bạn lại phải email cho rất nhiều người, và mọi người cũng phải nhận quá nhiều email của bạn. Thay vì gửi file đính kèm qua email, mình chuyển sang gửi cho mọi người đường link tới bài luận của mình. Vậy là mỗi khi mọi người mở ra là đều thấy bản đã cập nhật mới nhất của bài luận rồi, không phải tốn công đọc và feedback lại những điều người khác đã feedback rồi nữa.
  • Dựa vào bản thân mình là chính: hầu hết bạn bè giúp mình bằng cách đưa ra một hai dòng nhận xét ngắn gọn tổng quan về bài luận để mở hướng cho mình tiếp tục phát triển và chau truốt bài luận hơn.
  • Giữ vững quan điểm của bản thân: Ý này mình cũng đã đề cập rải rác bên trên song mình vẫn muốn nhấn mạnh lại ở đây. Mỗi người đọc bài luận sẽ cho bạn một phản hồi theo một góc nhìn khác nhau. Mỗi phản hồi đều là hữu ích. (Thậm chí nếu bạn nhận được phản hồi của ai đó khiến bạn nghĩ người đó đã hiểu sai ý của bạn rồi, thì đó chính là dấu hiệu của việc bạn đang chưa diễn đạt ý mình một cách hiệu quả.) Mặt khác, đồng thời, mỗi phản hồi cũng chỉ nên được xem là một nguồn tham khảo. Quyết định cuối cùng vẫn là chính bản thân bạn. Mục đích của việc chỉnh sửa bài luân là giúp bạn diễn đạt chính bạn tốt hơn, chứ không phải để trở thành một ai đó khác. Vì vậy, hãy lắng nghe một cách chọn lọc, biết ơn, nhưng tỉnh táo và giữ vững lập trường của mình.

【#3】Kinh Nghiệm Phỏng Vấn Học Bổng Du Học New Zealand

Năm ngoái thì có 3 anh chị phỏng vấn mình:

2. Thời gian và ngôn ngữ phỏng vấn:

Tầm khoảng 30p – 45, có bạn lâu hơn có bạn nhanh hơn; tùy theo giám khảo.

Nội dung xoay quanh:

  • Đề tài nghiên cứu của bạn (yêu cầu trình bày nội dung đề tài nghiên cứu)

  • Tại sao bạn lại chọn New Zealand là nơi du học và bạn mong muốn học được gì ở đây?

  • Về nước thì bạn định làm gì?

  • Có hỏi lại gì giám khảo không?

  • Nói chung là câu hỏi thì vô vàn, không thể nào ôn tập trước.

Nên đối với vòng phỏng vấn, các bạn nên nắm 3 nguyên tắc sau:

  • Dự đoán các câu hỏi có thể được đặt ra (điều này rất quan trọng!).

  • Đặt mình vào vị trí người tuyển, các bạn muốn biết gì về ứng viên của mình

  • Và “dĩ bất biến ứng vạn biến”

Cái gọi là “dĩ bất biến ứng vạn biến” mà mình đề cập ở đây bao gồm các vấn đề sau:

Các bạn thể hiện đc chính con người các bạn, không cần phô trương, giả vờ biến mình thành 1 người khác không phải là mình. Nói những suy nghĩ, đúng bản chất của mình. Nên nhớ, quan trọng không hẳn là việc bạn nói cái gì (có thể bạn nói điều gì đó đi ngược lại với 100 ý kiến bình thường khác), mà là cách bạn tiếp cận vấn đề, và việc bạn bảo vệ ý kiến của mình ra sao cho nó hợp ý, có lý. Từ đó, bạn thể hiện những giá trị mà bạn theo đuổi, đam mê và con đường bạn đang và sẽ đi.

Và cũng đừng mong “lừa” đc các anh chị đã thâm niên trong nghề phỏng vấn học bổng chọn lọc

Tự trả lời 3 câu sau đây ngắn gọn, đầy đủ nhất có thể

– Ngành học bạn chọn giải quyết nội dung gì? (Ví dụ: Như kinh tế học đưa ra những giải pháp trong việc giải quyết vấn đề khan hiếm nguồn lực)

– Tổng quan trong vòng 1 – 2 câu, nêu lên tình hình chung của lĩnh vực bạn chọn (bao gồm ít nhất là về hiện trạng, vấn đề nổi cộm của lĩnh vực, ai là những người đi đầu trong lĩnh vực này)

– Thế định học cái gì và học về xong thì làm gì?

Đọc lại tiêu chí chọn người đi học, và chắc chắn rằng bạn hiểu hét ý tứ trong đó.

Nếu ai đó yêu cầu bạn chỉ ra ít nhất 3 điều cho thấy sự phù hợp với tiêu chí của học bổng hoặc khác biệt ở bạn khiến người ta phải chọn bạn ngay thì bạn phải trả lời được rõ ràng rành mạch.

Nói như vậy không có nghĩa là bạn nên tụng kinh các tiêu chí và biến mình thành người đó, vì như mình nói ở trên, các bạn không ‘lừa’ được đâu. Cho nên, nếu không thực sự/ hoàn toàn phù hợp với tiêu chí, thì hãy tìm ra sự khác biệt (positively) của bản thân, và giới thiệu nó, nói cho BGK biết nó sẽ bổ sung cho chương trình như thế nào, để dẫn đến mục đích cuối cùng của chương trình là phát triển Việt Nam.

Vì dù bạn khác biệt thế nào, nhưng nếu bạn và chương trình cùng nhìn về 1 hướng (1 mục đích chung), thì đó là điểm chung hết sức quan trọng.

Bản thân mình cũng mắc bệnh nói nhanh, nên thực ra mình cũng đang phải rèn luyện việc nói chậm lại. Quan trọng là khi nhớ nguyên tắc này, thì các bạn sẽ điều chỉnh đc tốc độ nói.

– Tương tác qua ánh mắt: Luôn duy trì eye contact với ít nhất 1 trong 3 người phỏng vấn học bổng bạn, đôi khi phải “rang lạc” lướt qua cả 3 người. Điều này rất quan trọng. Nó thể hiện sự tự tin, và biết cách giao tiếp với người nghe.

– Dũng cảm nói rằng tôi không biết: Nếu các bạn gặp phải 1 câu mà k biết trả lời như thế nào thì người nông dân phải làm sao???

Có ít nhất 2 cách như sau:

Be brave, và nói rằng: “T his is an interesting point that I haven’t thought of before. I don’t have a thorough answer right now, but from my quick thinking I can say that …….” hoặc cái gì đó đại loại như thế.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Ghi nhớ các nguyên tắc này sẽ giúp các bạn đỡ run phần nào, và có 1 cách tiếp cận và xử lý vấn đề nhanh, rõ ràng, cho dù câu hỏi phỏng vấn có xoay vòng đi đâu chăng nữa. Nhớ là, nắm ngay đại ý cuối cùng thì, cái BGK đang tìm kiếm là cái gì, nghĩ nhanh, và nói chậm rãi thôi.

Ngày đi phỏng vấn học bổng

  • Mặc quần áo thoải mái, không cần quá trịnh trọng đâu, nhìn gọn gàng xinh đẹp là được

  • Nên có mặt tại địa điểm phỏng van khoảng 20 phút để tạo cảm giác thoải mái với nơi phỏng vấn và ngồi thở lấy hơi.

  • Nên mang theo nước, vì khi lo lắng dễ khô miệng.

Thái Hải (SSDH) – Theo Kênh tuyển sinh (Theo SP)

Share FB »