Xem Nhiều 11/2022 #️ Hot: Người Thân Của Du Học Sinh Việt Có Thể Ở Lại 3 Năm Tại Canada / 2023 # Top 14 Trend | Phusongyeuthuong.org

Xem Nhiều 11/2022 # Hot: Người Thân Của Du Học Sinh Việt Có Thể Ở Lại 3 Năm Tại Canada / 2023 # Top 14 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Hot: Người Thân Của Du Học Sinh Việt Có Thể Ở Lại 3 Năm Tại Canada / 2023 mới nhất trên website Phusongyeuthuong.org. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Canada nổi tiếng là quốc gia có hệ thống giáo dục đạt tiêu chuẩn cao. Canada là đất nước có nền kinh tế phát triển, thu nhập bình quân đầu người là con số mơ ước, song mức học phí ở quốc gia này lại được xếp vào hàng rẻ nhất so với các nước Anh, Mỹ,… Do đó, việc lựa chọn quốc gia này để học tập luôn được ưu tiên hàng đầu của các du học sinh trên thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng.

Bên cạnh đó, việc mời gia đình sang du lịch, thăm thân cũng thật đáng lưu tâm đối với những người đang có người thân học tập ở xứ sở lá phong. Từ tháng 11, Bộ Tư pháp Canada đã nới lỏng một số vấn đề về Visa. Visa mời người thân cũng có một số thay đổi đáng kể. Với loại Visa, người mời nộp hồ sơ ngay tại Canada và người được mời có thể gia hạn thời gian lưu trú đến 3 năm.

Đối tượng nào đủ điều kiện mời người thân sang Canada?

Diện tài năng

Người đang ở Canada có thu nhập của năm gần nhất gấp 2 lần thu nhập bình quân của người Canada (GNI per capita).. Người đang ở Canada với VISA.

Người tốt nghiệp Đại học trở lên tại Canada và có có thu nhập của năm gần nhất cao hơn thu nhập bình quân của người Canada (GNI per capita).

Nhà đầu tư với điều kiện đã đầu tư vào Canada tối thiểu 5 triệu CAD và đã ở Canada ít nhất 6 tháng

Đang học Thạc sĩ hoặc Tiến sĩ tại Canada, đã ở Canada ít nhất 6 tháng. Tuy nhiên, nếu số thành viên gia đình lớn hơn 3 người thì có thêm yêu cầu là có thu nhập của năm gần nhất cao hơn 50% thu nhập bình quân của người Canada (GNI per capita).

Đối tượng nào được mời đến Canada?

Hướng dẫn các bước chuẩn vị xin visa Canada

Đối với người mời

– Application for Confirmation of Visa Issuance. Cần có hình của người được mời. Bản photocopy ID Card. Giấy bảo lãnh.

– Giấy giải thích việc mời: Giấy này không có mẫu, cần viết tay bằng tiếng Canada, nói về lý do mời người thân qua đây và cam kết sẽ không làm việc bất hợp pháp.

– Giấy tờ chứng minh thu nhập: Bản copy chứng nhận nộp thuế thu nhập có thể hiện tổng thu nhập của người nộp đơn trong năm gần nhất.

– Bằng Đại học/Thạc sĩ/Tiến sĩ tại Canada: Tuy không bắt buộc nhưng tốt nhất là nên có để Immigration Office xem xét hồ sơ của mình được nhanh chóng.

– Lệ phí: KHÔNG CÓ. Người mời sẽ nộp hồ sơ tại Canada. Sau khi hồ sơ được chấp nhận và ImmigrationOffice trả kết quả, người mời sẽ có 1 VISA CODE. Người ở Việt Nam sẽ dùng CODE này, đến Đại sứ quán/Lãnh sự quán Canada tại Việt Nam để nộp và lấy VISA về (01/11/2019 Luật mới).

Đối với người được mời

– Đơn xin cấpVisa

– Hộ chiếu

– Giấy chứng minh mối quan hệ

+ Đối với bố mẹ đẻ là giấy khai sinh của người mời.

+ Đối với bố mẹ vợ/chồng thì gồm có giấy khai sinh của vợ/chồng và giấy đăng ký kết hôn.

Người được mời sẽ nộp lệ phí VISA ở Việt Nam.

Lưu ý khi xin visa Canada

Đây là loại Visa rất mới nên thời gian từ lúc nhận đến nộp hồ sơ tại Canada cũng như tại Việt Nam Visa Canada chưa biết chính xác.

Tuy nhiên, tại Canada, tùy theo việc xác minh hồ sơ, thời gian sẽ từ 3 tuần đến hơn 1 tháng, hoặc có thể nhanh hơn. Còn thời gian chờ lấy Visa Canada ở Việt Nam, có thể tương tự như thời gian chờ lấy Visa theo dạng VISA CODE là đúng 5 ngày làm việc.

Date:

Canada Ban Hành Luật Mới Về Visa Thăm Thân Người Việt Được Ở Lại 3 / 2023

Luật mới về Visa thăm thân tại Canada được sửa đổi đã nới lỏng một số vấn đề về Visa, mời người thân sang Canada đến 3 năm miễn phí. Từ tháng 11, Bộ Tư pháp Canada đã nới lỏng một số vấn đề về VISA.

Bên cạnh loại VISA Canada đáng chú ý là VISA định cư, VISA mời người thân cũng có một số thay đổi đáng kể.Với loại VISA , người mời nộp hồ sơ ngay tại Canada và người được mời có thể gia hạn thời gian lưu trú đến 3 năm

I. NHỮNG DIỆN VISA ĐƯỢC MỜI

1. Diện tài năng:

Người đang ở Canada có thu nhập của năm gần nhất gấp 2 lần thu nhập bình quân của người Canada (GNI per capita).. Người đang ở Canada với VISA.

Người tốt nghiệp Đại học trở lên tại Canada và có có thu nhập của năm gần nhất cao hơn thu nhập bình quân của người Canada (GNI per capita).

2. Nhà đầu tư: Đã đầu tư vào Canada tối thiểu 5 triệu CAD và đã ở Canada ít nhất 6 tháng.

3. Du học sinh: Đang học Thạc sĩ hoặc Tiến sĩ tại Canada, đã ở Canada ít nhất 6 tháng. Tuy nhiên, nếu số thành viên gia đình lớn hơn 3 người thì có thêm yêu cầu là có thu nhập của năm gần nhất cao hơn 50% thu nhập bình quân của người Canada (GNI per capita).

II. MỜI ĐƯỢC AI?

III. CÁC BƯỚC CHUẨN BỊ:

1. Đối với người mời:Application for Confirmation of Visa Issuance. Cần có hình của người được mời..Bản photocopy ID Card..Giấy bảo lãnh

Giấy giải thích việc mời. Giấy này không có mẫu, cần viết tay bằng tiếng Canada, nói về lý do mời người thân qua đây và cam kết sẽ không làm việc bất hợp pháp.

Giấy tờ chứng minh thu nhập: Bản copy chứng nhận nộp thuế thu nhập có thể hiện tổng thu nhập của người nộp đơn trong năm gần nhất.

Bằng Đại học/Thạc sĩ/Tiến sĩ tại Canada. Cái này không bắt buộc nhưng tốt nhất là nên có để Immigration Office xem xét hồ sơ của mình được nhanh chóng.

Lệ phí: KHÔNG CÓ.Người mời sẽ nộp hồ sơ tại Canada. Sau khi hồ sơ được chấp nhận và ImmigrationOffice trả kết quả, người mời sẽ có 1 VISA CODE. Người ở Việt Nam sẽ dùng CODE này, đến Đại sứ quán/Lãnh sự quán Canada tại Việt Nam để nộp và lấy VISA về. 1/11/2019 Luật mới

2. Đối với người được mời:

Đơn xin cấp VISA.. Hộ chiếu. Giấy chứng minh mối quan hệ: Đối với bố mẹ đẻ là giấy khai sinh của người mời. Đối vớibố mẹ vợ/chồng thì gồm có giấy khai sinh của vợ/chồng và giấy đăng ký kết hôn.Người được mời sẽ nộp lệ phí VISA ở Việt Nam.

IV. CÁC CHÚ Ý KHÁC:

Đây là loại VISA rất mới nên thời gian từ lúc nhận đến nộp hồ sơ tại Canada cũng như tại Việt Nam Visa Canada chưa biết chính xác.

Tuy nhiên, tại Canada, tùy theo việc xác minh hồ sơ, thời gian sẽ từ 3 tuần đến hơn 1 tháng, hoặc có thể nhanh hơn.Còn thời gian chờ lấy VISA Canada ở Việt Nam, có thể tương tự như thời gian chờ lấy VISA theo dạng VISA CODE là đúng 5 ngày làm việc.

Có Nên Ở Lại Làm Người Việt Nam Không Con? / 2023

Không biết có phải lòng yêu mến dân tộc hay không mà cả nhà tôi, kể cả con cún yêu Nemo, đều mang… quốc tịch Việt (trừ cậu út theo luật được phép đa quốc tịch). Đều mang tên Việt, nói tiếng Việt và… ăn cơm Việt. Dù bọn trẻ đi học trường Tây, xài luật Tây và tất nhiên – học lịch sử, văn học của nước họ!

Mỗi lần về thăm nhà, người quen đều hỏi hai câu rất… kinh điển:

– 1: Dạo này có khá không?

– 2: Vào quốc tịch Đức chưa?

Về câu hỏi thứ nhất, hồi đầu, con gà gô tôi không hiểu ý tứ ra làm sao, nên im thít không trả lời. Vì cái gì khá, khá cái gì nhỉ? Mãi sau được cô bạn thân giảng giải cho, khá ở đây là… kinh tế có khá không ấy mà! Ơ hơ, cái này… lãng nhách à nha, tôi không trả lời, vì nói thật có ai tin không? Mà tin hay không, để làm gì? Tôi không thích những câu hỏi kiểu như vậy. Không phải ngẫu nhiên mà người ta có thể đánh giá văn hóa một cá nhân thông qua chỉ một… câu hỏi.

Còn câu hỏi thứ hai, tôi bao giờ cũng buồn cười. Bấm bụng cười thầm thôi, đâu dám cười! Vì đại đa số người Việt mình đều nghĩ, phàm là người Việt Nam sống ở ngoại quốc, thì tất nhiên phải mang quốc tịch…ngoại. (Cũng như người ngoại quốc sống ở Việt Nam tất nhiên… vẫn giữ nguyên quốc tịch nước họ! – “ngoại” mà!)

Con gái đã mười sáu tuổi, cái tuổi chưa được coi là thành niên nhưng đã được pháp luật cho phép lựa chọn quốc tịch. Và tôi, dù không can thiệp vào quyết định quan trọng của cả cuộc đời con, vẫn thầm mong con… giữ nguyên hai tiếng Việt Nam mà tôi thầm kiêu hãnh, gìn giữ bao năm trên xứ người.

Chứ không à, tên con là Hà My (dòng Sông của tôi đấy!), lại còn giữ nguyên cả chữ “thị” mà ông ngoại lúc nào cũng răn đe: ” Con gái phải có chữ “thị” cho nó nền nã “. (Vâng, cái này phải nói là mình ngoan triệt để. Tuân thủ lời cha đến nỗi, con gái mình gặp bao nhiêu cái rắc rối vì cái chữ “thị” rất mệt này. ) Có lúc tôi kêu trời, sao hồi đó không đặt con tên Hanna hay Harieta gì đó có phải… đơn giản hơn không? Nhưng mà, thôi, thuần phong mỹ tục…

Thế rồi, mọi chuyện bắt đầu từ chính cái mốc mười sáu tuổi của Hà My.

Nhớ lúc đi mua vé máy bay, cô bán vé, vốn là người cẩn thận, dặn đi dặn lại:

Sự việc hy hữu nhỉ, tôi cười, bụng bảo dạ, chuyện ấy chỉ xảy ra với nhà ai, với những ai, chứ nhà mình thì… Tôi vốn được liệt vào dạng rất lo xa và chu đáo cơ mà, hihi…

Ấy vậy mà cái đó lại xẩy ra. Cái hy hữu ấy…

Cả mấy nhân viên cửa khẩu nhốn nháo cả lên khi thấy hạn lưu trú của Hà My đã quá cả… bốn tháng!

Cô nhân viên hải quan hớt hải nói với đồng nghiệp: ” Chỉ còn hai mươi phút nữa thôi! “. Nghĩa là máy bay sẽ cất cánh sau hai mươi phút nữa! Mà giấy phép lưu trú đã hết, nghĩa là… không có quyền quay trở lại Đức!

Cô ấy rời vị trí, kéo mấy mẹ con tôi, gần như chạy vào văn phòng, vừa đi vừa tranh thủ phỏng vấn để lấy thông tin. Rồi cô gọi một đồng nghiệp nữa tới để tác nghiệp cho nhanh. Hai người hối hả vừa copy giấy tờ, vừa gọi điện đến Sở Ngoại kiều, vừa lập biên bản, vừa động viên mấy mẹ con. Hà My ghé tai tôi nói nhỏ: ” Mama cho con ở lại đi, con rất thích ở lại… một mình! “.

Tôi kinh hãi nghĩ đến cảnh con gái mới lớn ở lại cả dịp hè không có mẹ. Đang phân vân thì họ bảo tôi:

– Chị có thể đi bay được rồi. Chị nhớ là chị chỉ có năm tuần để làm lại visa cho con chị. Nên lời khuyên tốt nhất là chị không được bỏ lỡ một ngày nào, hãy đến ngay đại sứ quán Đức tại Việt Nam để khai báo. Còn chúng tôi, đã làm tất cả những gì có thể. Chúng tôi đã gửi toàn bộ hồ sơ, biên bản đến Sở Ngoại kiều. Chị đi nhanh đi kẻo trễ. Chúc chị may mắn!

Chúng tôi đi như chạy. May quá, những hành khách cuối cùng là mấy mẹ con kịp vào máy bay chỉ vài phút trước khi phi cơ cất cánh. Họ đã được thông báo và họ đã đợi mấy mẹ con tôi.

Cho đến bây giờ, không biết có nên cám ơn thái độ nhiệt tình đầy trách nhiệm và tình người của hải quan Đức hay không! Vì nếu họ không thế, có lẽ tôi đã xiêu lòng cho con gái ở lại, và đã không có bài viết này…

Nhớ lời cô hải quan dặn, không bỏ lỡ giây phút nào, tôi đã có mặt ngay ở 25 Điện Biên Phủ sau khi về đến Việt Nam có mấy chục phút. Nắng tháng Bảy, cả đoàn người rồng rắn trước cửa đại sứ quán, trông không khác gì đợi phát chẩn. Chịu trận ba tiếng đồng hồ không mũ nón, cả người tôi lập tức đỏ au lên, hihi, biết ngay mùi đời. Làn da cớm nắng suốt mấy chục năm xứ lạnh bầm dập ngay không thương tiếc. Cả cái tòa đại sứ uy nghi đường bệ như thế, mà đành lòng cứ để cho công dân trầy trầy ngoài đường mưa nắng. Đã thế, lại ngăn họ bằng hàng rào sắt, bằng cổng… Lính gác mặc quân phục công an, đứng ở chòi gác cổng trông rõ oai. Khi tôi hỏi thăm, đã điềm nhiên và trơ trẽn đến mức… trỏ ra mấy tên cò mồi đông như kiến bu đầy quanh mấy quán nước.

Đã thế bọn cò mồi, ngửi thấy mùi con mồi mới, lập tức vo ve như nhặng, hau háu mắt cú vọ. Bọn này đông thật, và tươi thật, tiếp thị rất văn minh, dai dẳng. Có lẽ đó là những người mà tôi thấy còn có cái gọi khả dĩ là nụ cười. (Vì đó là nụ cười… nhãn tiền.) Còn tuyệt nhiên, nhân viên sứ quán, chả ai có nổi nụ cười. Cứ như họ ăn phải nấm độc hay sao, nét mặt ai cũng cực kỳ căng thẳng. Có lẽ nào ở đây có điều luật cấm cười? Ngoài ra, họ tiết kiệm lời đến nỗi nói năng chả còn chủ ngữ, vị ngữ. Ai nấy đều cộc lốc một loại câu cụt ngủn rất không xứng là nhân viên của một đất nước đầy kiêu hãnh như nước Đức tôi đã từng biết đến.

Chờ đợi cả tuần, lấy bao nhiêu cái hẹn qua mạng, cuối cùng tôi cũng hân hạnh được gặp vị cán bộ của sứ quán, một người Đức hẳn hoi. Trước đó, cô thứ ký người Việt, nét mặt bất động và mòn mỏi, khô đét như xác ướp không cảm xúc, bảo tôi đợi. Xác ướp không một câu chào, không một nét thân thiện. Không một biểu cảm nào phớt qua dù chỉ là một chút lay động trên làm da mặt trơ lỳ đến vô cảm. Tôi bất giác tự hỏi, cái gì đã làm cho nơi đây ngột ngạt, căng thẳng đến mức giống như một trại tù?

Vâng, tôi chưa bao giờ đi thăm nuôi tù nhân. Nhưng tiếp xúc với những người này qua tấm kính cách âm kiêm bảo vệ, tôi có cảm tưởng đây là nhà tù hơn là một cơ quan ngoại giao.

Rồi ông ta ra, ông người Đức. Tôi chờ đợi một người Đức chính thống, nghĩa là lịch thiệp và nghiêm túc. Nhưng không!

Ông ta không thèm nhìn tôi, bất chấp câu chào rất vui vẻ của tôi bằng tiếng Đức. Thái độ của ông ta khiến tôi kinh ngạc. Gần ba thập niên sống trên đất nước của thi hào Johann Wolfgang von Goethe, tôi chưa bao giờ gặp một viên chức nhà nước nào không chào công dân, nhất là khi họ đã nhận được lời chào. Nét mặt ông ta lạnh như bùn. Tôi ngắm ngài nhân viên ngoại giao. Trông ông ta giống như một người làm công rẻ tiền bởi trang phục cẩu thả, nếu không muốn nói là nhầu nát. Một cái sơ-mi mà tôi không hình dung nổi mầu nguyên thủy của nó là gì. Không là lượt, không cà-vạt, và tất nhiên, cũng không comple mà người ta đáng ra phải mặc ở một cơ quan ngoại giao.

Ông ta lật qua quýt hồ sơ, hỏi đôi câu lấy lệ, lý nhí bằng một thứ tiếng Đức cũng không có chủ vị. Và khi tôi hỏi lại một câu, ông ta nhún vai.

Đó là câu trả lời, cũng là câu chào tạm biệt, kết thúc buổi phỏng vấn mà tôi chờ đợi hồi hộp cả buổi sáng.

Ông ta biến mất sau đống hồ sơ, bí mật và căng thẳng như mặt mấy cộng tác viên người bản xứ của ông ta. Vô cảm, cau có, gần như bị trám miệng bằng một thứ keo vô hình. Tôi choáng váng.

Người Đức sống trên đất Việt bị “Việt hóa” đến độ này sao? Hay quả là có thứ người Đức như thế mà tôi chưa bao giờ biết đến trong đời?

Con gái tôi chưng hửng. Nó buông ra một câu ” cứt! ” bằng chính thứ tiếng mà nó đã từng bập bẹ khi mới bắt đầu tập nói – tiếng Đức.

Rồi những ngày sau, là những ngày căng thẳng chờ đợi. Không hồi âm. Không tin nhắn. Không điện thoại.Tôi chỉ muốn biết mình cần gì, chờ đợi cái gì, và chờ đợi trong bao lâu? Không ai trả lời cho tôi câu hỏi ấy, kể cả khi đã cậy cục nhờ đến những người quen.

Và lần nào cũng vậy, đằng sau cánh cổng nhà tù, những gương mặt cau có, vô cảm, thờ ơ, những cái miệng bị trám, lý nhí như câm, như điếc, thậm chí không cả cái lắc đầu. Con gái tôi mỗi lần như vậy đều văng ra những câu bằng tiếng Đức: ” Quá ư thô thiển “… Và tôi, tôi thậm chí còn muốn nói nhiều hơn thế nữa…

Chỉ có mấy anh bảo vệ, vâng, mấy anh bảo vệ, họ vẫn dành cho chúng tôi nụ cười. Họ cười và trả lời khi có thể, không vi phạm nội quy, không nhận… hối lộ (hihi, cái này nói nhỏ thôi, tôi bắt chước mọi người định cám ơn bằng một chút ít gọi là, cho sự nhiệt tình và những nụ cười vô giá của họ!). Tôi nhớ đến những gương mặt thân thiện của mấy anh và thấy ấm lòng đôi chút. Ở nơi đây, ít nhất còn có những người biết đến phép cư xử văn hóa của một cơ quan ngoại giao như cái sứ quán này.

Kết thúc năm tuần phép, cả nhà quay trở lại Đức. Con gái mếu máo ở lại… một mình. Chuyến đi chả còn gì vui vẻ. Tôi ân hận vô cùng. Giá ngày xưa, cho con nhập quốc tịch, giá như…

Sang đến Đức, tôi sang thẳng cơ quan ngoại kiều, được quyền nói, được quyền chất vấn, yêu cầu, và được tiếp đón vui vẻ. Vì họ trước tiên là con người. Là con người, họ hiểu, một đứa trẻ sinh ra ở Đức phải có quyền quay trở lại Đức để đi học cho đúng lịch. Vâng, chỉ đơn giản vậy thôi. Và họ làm tất cả cho con tôi sớm quay lại. Vì đó là quyền lợi, nghĩa vụ và trách nhiệm.

Anh bạn, người chứng kiến từ đầu đến cuối câu chuyện, biết hết những nỗi thống khổ mà chúng tôi lần đầu tiên nếm trải, ngậm ngùi đưa ra kết luận:

– Tại anh chị sống ở đây lâu rồi, quen cái kiểu của người Đức, nghĩ mình đúng luật thì chả sợ bố con thằng nào. Cho nên vào đến cửa quan ở ta, đáng lẽ phải khúm núm (?) thì anh chị lại đàng hoàng, bình thản như không. Dưới mắt họ như thế là… ngông nghênh, nên họ… ngứa mắt!?

Cái triết lý này… có đúng không nhỉ?

Mà tại sao lại sợ, lại khúm núm?

Đón con ở sân bay, cơn ác mộng mới thật sự qua. Con sẽ nhận lại được giấy phép cư trú, và sẽ tự quyết định nên giữ quốc tịch Việt Nam hay vào quốc tịch Đức.

Con à, hơn lúc nào hết, bây giờ, mẹ muốn hỏi con một điều, có nên ở lại làm người Việt Nam không, con?

Còn tôi, tôi bắt đầu muốn học Quốc ca Đức. Điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến…..(*)

(*) Quốc ca Đức là một trong những câu hỏi của đề thi kiểm tra nhập quốc tịch Đức.

Cuộc Sống Của Người Việt Tại Canada / 2023

Vì sao Canada là sự lựa chọn của nhiều người đến định cư?

Chỉ số Better Life của Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) xếp hạng Canada nằm trong số những nơi đáng sống nhất trên thế giới, thu hút nhiều người đầu tư vào Canada.

Theo OECD, cho thấy “Canada đã thực hiện rất tốt các biện pháp đảm bảo hạnh phúc cho người dân”. Dựa trên các thước đo về hạnh phúc như nhà ở, thu nhập, sức khỏe và an ninh, Canada đã ghi điểm cao và nằm trong số các quốc gia thực hiện tốt nhất trên thế giới.

Canada là đất nước có nền kinh tế phát triển hàng đầu thế giới. Theo IMF, nền kinh tế của Canada là lớn thứ mười trên thế giới và là thành viên của G8. Canada có một nền công nghiệp lớn mạnh nhưng phần lớn GDP của Canada thực sự đến từ khu vực dịch vụ. Khu vực dịch vụ tiên tiến tạo nhiều việc làm cho người dân Canada và chiếm khoảng 70% GDP của cả nước. Tỷ lệ thất nghiệp rất thấp (5,9%).

Nền giáo dục phát triển hàng đầu thế giới nhờ nhận được rất nhiều sự đầu tư. Trong khối các nước G7, chính phủ Canada luôn dẫn đầu về hỗ trợ và đầu tư cho giáo dục. So với các nước có nền giáo dục hàng đầu như Anh, Mỹ,… Canada có học phí rẻ hơn khá nhiều, đối với cử nhân chỉ chi trả mỗi năm trung bình 20.000 CAD (~ 14.200 USD), cùng với đó là những trường đại học danh tiếng như Đại học Toronto, Đại học British Columbia, Đại học Montreal,…

Canada với nền kinh tế phát triển mạnh và ổn định. Do đó, chế độ phúc lợi xã hội là rất tốt, bên cạnh trợ cấp nhà ở, trợ cấp y tế, chính phủ các nước còn có một hệ thống bảo hiểm và hỗ trợ người về hưu để họ có một cuộc sống thoải mái và yên vui cùng con cháu.

Với những lợi ích kể trên, đã có rất nhiều người định cư tại Canada trong đó có nhiều người Việt. Ở Canada, cộng đồng người Việt có khoảng 250.000 người và đang ngày càng phát triển hơn nữa về mọi mặt. Trong đó, 25% người gốc Việt làm việc trong các công ty, xí nghiệp, xưởng sản xuất; 11% trong các lĩnh vực khoa học, kỹ thuật; 6% làm kinh doanh, quản lý và khoảng 10% có việc làm riêng, trong đó nhiều nhất phải kể đến là những cửa hàng ăn uống. Các công việc này đã mang đến thu nhập không nhỏ cho họ, xây dựng cộng đồng người Việt Nam thêm lớn mạnh về kinh tế cũng như địa vị trong xã hội. Người Canada gốc Việt định cư chủ yếu tại các tỉnh Ontario, Québec, British Columbia và Alberta.

Những chia sẻ của người Việt khi đến sinh sống tại Canada

Chị T, quê Đà Nẵng lấy chồng ở Hà Nội. Chồng chị T là dân marketing chuyên nghiệp. Anh từng du học ở Mỹ về chuyên ngành này. Làm việc tại Việt Nam, chồng chị T thấy không hợp nhưng vì vợ muốn công việc ổn định và gần ba mẹ.

Đến năm 2012, chồng chị T quyết định sang Canada. Vì chị gái chồng đã sống ở bên đó. Chị T vẫn không muốn đi. Ba mẹ con chị ở lại Việt Nam để chồng chị sang trước. Tuy nhiên, đến năm 2014, chị T bán hai căn nhà của gia đình và khăn gói sang Canada theo chồng, trước khi con cái bước vào bậc tiểu học. Gia đình chị T ở Ontario, Canada.

Khi sang Canada, chị T phải học lại tiếng Anh rất nhiều. Dù tốt nghiệp đại học Ngoại ngữ và từng du học Anh 2 năm nhưng chị vẫn chưa tự tin về tiếng Anh của mình. Khi hai vợ chồng sang Canada, điều đầu tiên chị đi xin việc. Ban đầu xin việc rất khó. Cả nhà sống bằng tiền thu nhập của chồng.

Chi phí ăn uống, sinh hoạt phí của gia đình chị mỗi tháng chỉ tốn khoảng 20 triệu đồng tiền Việt. Nhiều mặt hàng như cá hồi, tôm hùm, thịt bò, trái cây đủ loại, kem, sữa chua, sữa, sữa tắm, mỹ phẩm, quần áo… giá cả rất hợp lý. Vợ chồng chị yên tâm làm việc không phải lo vấn đề gì. Ốm đau đã có bảo hiểm lo, bác sĩ thì vô cùng trìu mến. Mặc dù phải đóng thuế đóng bảo hiểm nhưng so với những gì mình được nhận, chị Tr hoàn toàn hài lòng.

Các con của chị học trường công giáo. Trước đó ở Việt Nam chúng rất nhút nhát nhưng sang tới đây cháu hòa nhập rất nhanh, chưa khi nào bị ai bắt nạt. Con đi học mà cha mẹ không phải chịu bất cứ áp lực gì về thi đua, thành tích.

Sau đó, một số người hàng xóm bắt đầu hỏi thăm xem gia đình anh có cần họ giúp đỡ gì không và giới thiệu về cuộc sống ở Quebec. Và những người Canada ở đây rất tôn trọng sự riêng tư, ngôn ngữ và cách sống của những người nhập cư.

Với kinh nghiệm của bản thân, anh N đã tìm hiểu về thị trường và nhu cầu của khách hàng tại nơi đây, từ đó, anh đã mở một salon tóc và một nhà hàng chuyên bán những món ăn Việt Nam. Giai đoạn đầu, khi anh mới thành lập, khách hàng chưa biết đến nhiều, nhưng sau đó, khách hàng đã đến và cảm nhận nhiều hơn về tay nghề, chất lượng trong sản phẩm mà anh mang lại làm khách hàng thật sự cảm thấy rất hài lòng. Hiện tại, việc kinh doanh của anh đang trên đà phát triển rất thuận lợi.

Tuy là cộng đồng nhỏ, nhưng ở đây người ta cũng dễ dàng nhận ra dấu ấn của người Việt. Họ làm đủ nghề nhưng đa số là mở nhà hàng, mở cơ sở làm ăn, nhà thầu xây dựng… Khoảng 20 năm trở lại đây, cùng với sự phát triển của Quebec thì cộng đồng người Việt cũng nhanh chóng hội nhập và phát triển.

Hiện nay, chính sách nhập cư của Canada đang thay đổi theo chiều hướng tích cực và gia tăng số lượng nhập cư, Canada hiện có rất nhiều chương trình định cư hấp dẫn với điều kiện hồ sơ K HÔNG CẦN CHỨNG MINH TÀI CHÍNH, THỜI GIAN XÉT DUYỆT NHANH CHÓNG VÀ HỒ SƠ CHỈ CẦN CÓ Ý TƯỞNG KINH DOANH SÁNG TẠO, ĐỘC ĐÁO cho thấy chính phủ đang muốn thu hút nguồn nhân lực có thực lực để phát triển đồng đều nền kinh tế tại Canada.

Nếu doanh nhân, nhà đầu tư đang mong muốn tiến hành hồ sơ định cư tại CANADA, hiện thực hoá giấc mơ di trú cho cả gia đình thân yêu tại đất nước CANADA xinh đẹp. Hãy liên hệ với VICTORY qua số Hotline 0942997499 để được tư vấn và tham gia xét duyệt hồ sơ để đặt nền tảng vững chắc cho hạnh phúc và quyền lợi của cả gia đình trong tương lai.

Bạn đang xem bài viết Hot: Người Thân Của Du Học Sinh Việt Có Thể Ở Lại 3 Năm Tại Canada / 2023 trên website Phusongyeuthuong.org. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!